Năm 20 tuổi, có người hỏi tôi: Cậu hay viết blog, sao không viết về mẹ? Tôi cười: Mình không giỏi viết văn. Bạn im lặng. Thấy chưa đủ thuyết phục, tôi ngập ngừng giải thích: Nhớ không? Hồi ấy, mình đã từng cho Thị Nở làm vợ anh Tràng, còn bảo bà cụ Tứ… Đọc tiếp Vì mẹ là để thương
Thẻ: hạnh phúc
An lạc ở đâu?
“Chiếc đồng hồ của tôi không đánh số 1 đến 12 mà chỉ có ‘now’, ‘now’, ‘now’ để nhắc nhở rằng ta đang sống”, Thiền sư Thích Nhất Hạnh nói. Năm 2013, tôi may mắn được theo chân Thiền sư Thích Nhất Hạnh suốt mấy tháng trong chuyến hoằng dương đạo Phật dọc nước Mỹ.… Đọc tiếp An lạc ở đâu?
Nụ cười của Phật
Có những lúc con đơn độc trong những ngày buồn, con đã đến bên Phật, thủ thỉ với Người những vò tơ gút chặt trong lòng mình. Phật vẫn vậy, Người ngồi đấy mỉm cười. Có những trang kinh khiến tâm tư chợt chấn động, con thấy đời mình trong đấy, Phật dạy những lời… Đọc tiếp Nụ cười của Phật
Xả buông để bình an và hạnh phúc
Cuộc đời không phải lúc nào cũng là đất bằng, trải thảm mà có lúc hầm hố, khúc khuỷu, chông gai. Hãy giữ tâm bình giữa cuộc đời để ngay nơi đời có đạo, ngay nơi đạo là tâm, ngay nơi tâm là tánh, ngay nơi tánh là Phật, ngay nơi Phật là giác ngộ… Đọc tiếp Xả buông để bình an và hạnh phúc
Con à, đừng ghét bỏ ai đó làm gì
Con ghét người ta nhưng chắc gì người ta đã biết điều đấy. Như thế chỉ có mình con phải khó chịu mà thôi. Nếu đã không thích, không thương được thì đơn giản là không tiếp xúc, không bận tâm, gánh mãi một người mấy chục ký lô trong suy nghĩ thì con tự… Đọc tiếp Con à, đừng ghét bỏ ai đó làm gì
Biết nhân sinh, hiểu vận mệnh
Nhân sinh thực ra cũng không quá phức tạp, lùi lại một chút mà chiêm nghiệm nó, ngạc nhiên nhận ra hạnh phúc tự nhiên mà đến đâu cần phải truy cầu. Cuộc sống có biết bao nhiêu thứ vây lấy thân mình, nếu không thể hiểu được thì sẽ bị nó "nuốt chửng" lúc… Đọc tiếp Biết nhân sinh, hiểu vận mệnh
Chiếc “chăn bông” tự nhiên của tạo hóa
Trong một ngôi chùa cũ nát, tiểu hòa thượng chán nản thất vọng nói với lão hòa thượng: - Trong các chùa nhỏ bé này chỉ có hai hòa thượng chúng ta. Lúc con đi xuống hóa duyên, mọi người đều nói những lời ác với chúng ta, còn thường xuyên gọi con là hòa… Đọc tiếp Chiếc “chăn bông” tự nhiên của tạo hóa
Hạnh phúc là khi
Hạnh phúc là khi biết trở về Từ hun hút mộng nẻo sơn khê Từ trong tăm tối bao mờ mịt Chợt ánh dương bừng soi bến mê. Hạnh phúc là khi biết được Người Đôi bàn tay đã biết buông lơi Những ngọn gió trần.. thôi vướng bận Mặc nắng, mưa qua.. giữa cuộc… Đọc tiếp Hạnh phúc là khi
Đóa tâm khai
Người ơi! Mở cánh cửa lòng Để cho trời đất mênh mông hiện vào Mỗi bình minh đến ngọt ngào An lành trên mỗi tế bào thân, tâm. Ai ơi! Tỉnh thức lặng thầm Phút giây, hơn cả nghìn năm mê mờ. Nhìn đời ánh mắt trẻ thơ Lòng không biên giới.. chạm bờ yêu… Đọc tiếp Đóa tâm khai
Chi rồi cũng qua
Rồi cũng qua đi những nhọc nhằnĐường đời mấy độ bước trầm, thăngNiềm vui, nỗi khổ tìm mây khóiCòn lại yên bình mỗi bước chân. Rồi cũng nhòa trôi những nụ cười.Tiệc tùng, hoa lệ hẹn.. phai phôiAi người thấu hiểu đời như mộngChẳng tiếc ngày qua, chẳng ngậm ngùi. Đôi lúc.. nghe lòng như khói… Đọc tiếp Chi rồi cũng qua








