Tĩnh

TÂM vốn tịnh hư vô tĩnh lặngNHƯ vầng dương vốn chẳng khuyết trònMẶT hồ in dấu điểm sonNƯỚC trong thấy rõ khi còn tịnh thanh. PHẬT vốn dĩ đã thành muôn kiếpNHƯ Mẹ hiền nối tiếp ngàn sauÁNH vàng soi chiếu một màuTRĂNG rằm sáng tỏa nỗi đau xóa dần. NƯỚC cam lộ tánh sân… Đọc tiếp Tĩnh

Minh

Ta tiếc cho ta nửa cuộc đờiVô minh góp nhặt, giọt sầu rơiĐem về nghiền ngẫm, rồi tâm đắc"Ta phải hơn người.... Ta nhất thôi". Đến một ngày, mộng ước vỡ đôiBao nhiêu tâm huyết, mất đi rồiTrong cơn ngụp lặn, hồn tỉnh thứcĐược- mất, hơn - thua, chỉ nhất thời. Vô minh phải quét… Đọc tiếp Minh

Vội

Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòaVội vàng sum họp vội chia xa.Vội ăn, vội nói rồi vội thởVội hưởng thụ mau để vội già. Vội sinh, vội tử, vội một đời Vội cười, vội khóc vội buông lơi.Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!Vội vã tìm nhau, vội rã rời... Vội bao nhiêu kiếp rồi… Đọc tiếp Vội

Phiền não con người xoay quanh 12 chữ

Buông không đành Khi đứng trước một món đồ yêu thích chúng ta thường có mong muốn sở hữu. Dù không có khả năng mua được nó nhưng khi thấy người khác dành được ta lại thấy khó chịu, bực bội. Vì không buông được món đồ đó nên chúng ta rơi vào dính mắc,… Đọc tiếp Phiền não con người xoay quanh 12 chữ

Ngày lâm chung phải tuyệt đối thận trọng: Không sát sinh, không tạo ác duyên

Địa Tạng Bồ Tát Đại Từ Đại Bi khuyến dắt chúng sinh cõi Diêm Phù Đề, ngay ngày lâm chung phải thận trọng, nhất định không được sát sinh, không được tạo ác duyên. Như vậy khi con người qua đời, để lo tang sự cho họ phải mời thân bằng quyến thuộc, bạn bè,… Đọc tiếp Ngày lâm chung phải tuyệt đối thận trọng: Không sát sinh, không tạo ác duyên

Lời khai thị của Đại sư Ấn Quang

Bất luận là người tu tại gia hay xuất gia, cần phải trên kính dưới hòa, nhẫn nhục điều người khác khó nhẫn được, làm những việc mà người khác khó làm được, thay người làm những việc cực nhọc, thành toàn cho người là việc tốt đẹp. Khi tĩnh tọa thường nghĩ đến điều… Đọc tiếp Lời khai thị của Đại sư Ấn Quang

Khuyên tu

Ta bà khổ!Thân thể tợ bèo trôi,Sừng ốc đuổi đeo danh rỗng hảo.Lông ruồi giành giật lợi suông thôi,Một niệm sớm tâm hồi. Nhân ngã thịnh! Sớm tối kết vô minh.Địa ngục từng đoàn vào thọ khổ,Tây phương không kẻ chịu tu hành.Luống chết luống hoàn sinh!Ta bà khổ!Năm tháng nước xuôi dòng.Vinh nhục bi… Đọc tiếp Khuyên tu

Con ơi, mẹ biết lỗi rồi…

"Cô nhìn vào đứa con cô vừa vứt bỏ, chỉ lớn hơn một con nòng nọc đang vùng vẫy dưới bồn cầu. Hoảng sợ khi nhìn thấy đôi mắt của nó đang nhìn cô chằm chằm, cô vội vàng ấn nút xả nước”. Đó là lời chia sẻ của một người bạn mẹ tôi khi… Đọc tiếp Con ơi, mẹ biết lỗi rồi…

Tiểu sử

Hòa thượng Viên Minh (1944) Hòa thượng sinh ra tại Quảng Trị, xuất gia và thọ giới Sa di năm 1964; thọ giới Cụ túc năm 1965 tại trụ sở Giáo hội Tăng già Nguyên thủy Việt Nam - Kỳ Viên Tự, quận 3 Sài Gòn. Thầy bổn sư và thế độ là Đức Tăng… Đọc tiếp Tiểu sử